8 năm sống chung với ông chồng “vũ phu”, tôi như trở thành người khác

Tôi không biết rằng, cuộc sống của tôi lại trở nên tù túng và u ám như hiện giờ. Khi mà suốt 8 năm qua, tôi đã sống chông với ông chồng vũ phu. Mặc dù tôi yêu thương chồng, yêu thương các con nhưng tôi dường như vô cảm trước anh.

Tôi 33, còn chồng 44 tuổi, kết hôn tròn 10 năm, có con gái 10 tuổi và 7 tuổi. Cả hai vợ chồng đều tốt nghiệp đại học. Hiện tại chồng thu nhập cao gấp nhiều lần tôi, công việc xa nhà, tháng về được một hai lần. Công việc gia đình, chăm sóc con cái đa phần do tôi đảm nhiệm. Lúc cưới nhau chúng tôi cực kỳ nghèo khổ và thiếu thốn. Cuộc sống hôn nhân từng không hạnh phúc do chồng thường xuyên đánh tôi vì những chuyện không đâu. Anh sẵn sàng đánh tôi khi nhà anh nói xấu vợ và tôi hỏi lại là tại sao nói tôi như vậy. Khi con nhỏ ốm đau, mấy chị em gái anh hay gọi chửi tôi là không biết chăm con, để con đau ốm phiền tới chồng. Thực ra con ốm đau nằm viện tháng này sang tháng khác cũng có mình tôi chăm, chồng chỉ ghé qua thăm, mua cho tôi được hộp cơm. Lúc tôi mới mang bầu, lúc gần sinh, mới sinh hoặc con được hơn tháng anh đều đánh.

Tôi từng dắt con rời khỏi nhà, viết đơn ly hôn gửi tòa nhưng chồng năn nỉ, hứa sửa đổi, có lúc còn lấy dao tự chặt tay và thề sẽ không đánh vợ nữa nên tôi tha thứ. Hai năm trở lại đây, anh không đánh tôi nữa. Dù vẫn thương chồng nhưng tôi rất hận anh, lòng luôn không an, lúc nào cũng gờn gợn. Chồng có tốt thế nào tôi cũng vẫn thấy đau. Giá như quá khứ chưa từng xảy ra và hiện tại chồng đừng bao giờ khơi gợi lại chuyện cũ thì tốt. Bình thường anh hay nói lời yêu thương nhưng tôi cứ có cảm giác giả tạo. Tôi nghĩ đã là vợ chồng 10 năm thì thương yêu nghĩa là san sẻ áp lực cuộc sống, trách nhiệm nuôi dạy con, chăm sóc cha mẹ hai bên, làm việc nhà mỗi khi có dịp chứ không phải nói suông.

Tôi dường như trở thành một người khác sau 8 năm sống với người chồng vũ phu. Ảnh minh họa
Tôi dường như trở thành một người khác sau 8 năm sống với người chồng vũ phu. Ảnh minh họa

Mới đây công việc có chút trục trặc, anh về nhà ở vài tuần chờ việc mới nhưng vẫn là đi công trình xa. Chúng tôi lại xảy ra cãi vã do anh không tôn trọng tôi, có chuyện gì cũng kể cho em gái, xử lý xong xuôi mới nói với tôi. Tôi cảm giác mình như người thừa. Cả hai sỉ vả nhau thậm tệ, anh chửi tôi là con chó, gớm ghiếc, nói tôi đi lang chạ. Tôi khinh. Bình thường anh hay ghen nên cũng nói tôi những lời khó nghe như con đĩ, lăng loàng… Đôi lúc tôi nghĩ giá mà mình có đủ độ hư hỏng, lẳng lơ thì cũng lang chạ một lần cho bõ ghét.

Tôi muốn ly hôn nhưng biết để phân chia tài sản với anh không phải dễ vì anh luôn nghĩ tài sản trong nhà là của anh. Trước đây, mỗi lần đánh tôi anh hay đuổi tôi ra khỏi nhà và tịch thu hết tiền bạc, có lúc còn lấy cả chiếc xe đã mua cho tôi. Tôi không thể ra đi hai bàn tay trắng vì còn phải nuôi con. Tôi chắc chắn anh không thể nuôi do tính chất công việc. Còn trợ cấp thì tôi không mong vì đa phần đàn ông ly hôn có mấy ai làm nhiệm vụ trợ cấp đâu. Hơn nữa khi ly hôn anh hận tôi nên chắc sẽ không trợ cấp. Hiện tại thu nhập của tôi chỉ nhỉnh hơn 10 triệu/tháng, mà chi phí học của hai con đã hơn 20 triệu/tháng nên tôi cũng lo. Có lúc tôi nghĩ sẽ chuyển con về trường công học, cố gắng kiếm thêm thu nhập thì cuộc sống của ba mẹ con sẽ ổn.

Theo vnexpress.net